Minerality: Bản Giao Hưởng Của Sự Im Lặng Trong Ly Rượu

Trong thế giới rượu vang, “minerality” là một trong những từ gây tranh luận nhiều nhất. Người ta mô tả một chai Chablis có mùi đá lửa, một Riesling gợi cảm giác đá ướt sau mưa, hay một Etna Rosso mang sắc thái tro núi lửa. Càng nói về terroir, giới thưởng rượu càng thích dùng những hình ảnh địa chất: đá vôi, phiến sét, đá lửa, muối biển, thạch anh.
Shopruou247_hinh_anh_701370065 1405896258245318 4654782525316999386 n
Vấn đề nằm ở chỗ khoa học lại khá lạnh lùng với những hình ảnh đầy thi vị ấy.
Rễ nho không hút “mùi vị của đá” rồi chuyển trực tiếp vào trái nho. Các khoáng chất trong đất phần lớn tồn tại dưới dạng vô cơ, không mùi, không vị theo cách con người cảm nhận trong ly rượu. Một mảnh đá lửa thực sự gần như chẳng có mùi gì cả. Nếu liếm một viên thạch anh, bạn cũng sẽ không tìm thấy thứ hương “khoáng” mà giới sommelier thường mô tả.
Shopruou247_hinh_anh_703434005 1405896294911981 4433302472397657009 n
Điều con người đang cảm nhận thực ra là một tổ hợp phức tạp của axit, cấu trúc, hợp chất sulfur, độ mặn nhẹ, men tự nhiên và phản ứng hóa học trong quá trình lên men.
Một ví dụ nổi tiếng là mùi “flinty” — kiểu hương gợi đá lửa bật tia. Trong nhiều trường hợp, cảm giác này đến từ các hợp chất sulfur gọi là thiols hoặc sulfides hình thành trong môi trường lên men yếm khí. Đó là lý do vài chai Sauvignon Blanc vùng Loire hay Chardonnay phong cách reductive của Burgundy mang cảm giác như đá lửa bị cọ xát, dù bản thân đá không hề “đi vào” rượu.
Đất đá vẫn cực kỳ quan trọng, nhưng theo cách gián tiếp hơn nhiều.
Những vùng đất nhiều sỏi đá thường thoát nước mạnh, buộc cây nho phải đào rễ sâu để tìm nước và chất dinh dưỡng. Cây bị đặt trong trạng thái stress nhẹ, sản lượng thấp hơn, trái nhỏ hơn, vỏ dày hơn và hương vị cô đọng hơn. Đất đá cũng giữ nhiệt khác nhau, phản chiếu ánh sáng khác nhau, ảnh hưởng đến tốc độ chín của nho.
Shopruou247_hinh_anh_701465700 1405896381578639 8940257882580457124 n
Một sườn đồi đá vôi ở Burgundy sẽ cho kiểu axit sắc nét khác với đất tro núi lửa ở Etna hay đất schist của Douro.
Thứ người uống cảm nhận như “khoáng chất” nhiều khi là cảm giác căng, thẳng, sắc, mặn nhẹ và kéo dài trong hậu vị hơn là một mùi vị cụ thể.
Điều thú vị là khái niệm minerality lại tồn tại mạnh mẽ nhất trong ngôn ngữ thưởng rượu hiện đại dù gần như không có định nghĩa khoa học tuyệt đối. Các nhà nghiên cứu từng thử yêu cầu sommelier mô tả “minerality”, và mỗi người lại đưa ra một hình dung khác nhau: đá ướt, vỏ sò, phấn viết bảng, kim loại lạnh, nước biển, khói súng hay thậm chí không khí sau cơn mưa.
Nó giống ngôn ngữ thơ ca hơn ngôn ngữ phòng thí nghiệm.
Nhưng cũng chính vì thế mà thế giới rượu vang vẫn say mê từ này suốt hàng chục năm. Một chai vang lớn hiếm khi gây xúc động chỉ bằng trái cây chín mọng. Người uống thường tìm kiếm thứ cảm giác khó nắm bắt hơn: độ rung, chiều sâu, sự im lặng lạnh của đá, cảm giác khô ráo như gió biển hay nét căng trên đầu lưỡi khiến ly rượu trở nên sống động.
Vì thế, dù khoa học nói rằng con người không thực sự “uống đá”, minerality vẫn tồn tại như một cách diễn đạt về năng lượng và cấu trúc của rượu vang — nơi địa chất, khí hậu, cây nho và trí tưởng tượng gặp nhau trong cùng một chiếc ly.
Shopruou247_hinh_anh_702531133 1405896454911965 6234663886881717441 n

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *